MÀU XANH ĐẤT QUẢNG

Thương em lắm, màu áo xanh tình nguyện <br /> Giữa nắng miền Trung nứt nẻ khô cằn<br /> Chân em vội cùng mùa hè tươi tắn<br /> Đất Quảng quê mình vui nhận bước chân em<br />

Quê hương - Tuổi thơ tôi

Quê tôi là một vùng bán sơn địa, trùng điệp núi non. Núi tiếp núi, nhấp nhô, lớp lớp, hàng hàng chạy ngút ngàn về phía chân trời. Cây trên núi cao, to, rậm rạp. Có những cây rất to, đứng dưới đồng nhìn lên, tán của nó rất rộng và cao hơn hẳn các cây khác. Gọi là đồng thì chưa chính xác lắm, bởi cánh đồng quê tôi rất hẹp, nằm giữa hai dãy núi và toàn là ruộng bậc thang.

Mẹ tôi

Mẹ quanh năm tần tảo ruộng vườn <br/> Sống với đất Mẹ trồng nên hạt lúa<br/> Sống với lạnh Mẹ nuôi bền ngọn lửa<br/> Sống với làng Mẹ chiu chắt yêu thương... <br/> ( Bông hồng vàng – trong tập “ Sóng khát ” của Trần Thị Nương )

PHÁT TRIỂN KT-XH CỦA MỘT HUYỆN VỪA MỚI CHIA TÁCH

Huyện Nông Sơn được chia tách từ huyện Quế Sơn theo Nghị định số 42/2008/NĐ-CP ngày 08/4/2008 của Chính phủ, có điều kiện địa lý: Phía Bắc giáp với huyện Duy Xuyên và Đại Lộc, phía Nam giáp với huyện Hiệp Đức và huyện Phước Sơn, phía Đông giáp với huyện Quế Sơn, phía Tây giáp với huyện Nam Giang; có diện tích 457,92 km². Toàn huyện có 7 xã, 39 thôn, dân số là 31.503 người. Trung tâm hành chính hu

Những chiến sĩ thầm lặng

Tất cả mọi người ai cũng phải bị ốm đau, bệnh tật. Dù không ai muốn, nhưng điều hiển nhiên ấy là qui luật muôn đời của tạo hoá: Sinh - lão - bệnh - tử.