Mẹ

Mẹ đi bán chổi <br /> Đường xa<br /> lưng còng nặng gánh<br /> lắc qua, lắc về<br />

Gởi người về bên kia đèo Le

Mai em về bên kia đèo Le <br /> có còn nhớ một vùng quê nghèo khó<br /> có còn nhớ đến ngôi trường nhỏ<br /> và tháng ngày xưa hay lãng quên?<br />

THU BỒN – NGÀY EM TRỞ LẠI

Mây ôm Hòn Kẽm-Đá Dừng <br /> Sông Thu xanh biết, mưa xuân cuối mùa<br /> Em về tao ngộ vườn xưa<br /> Chân in bến, bãi thuyền đưa gót mềm<br />

Trung du

Trung du <br /> hun hút núi đồi <br /> cằn khô ngực gầy của mẹ<br /> Gió trung du thổi khuyết thời trai trẻ<br />

Tự sự

Xin đừng trách móc. Đời tôi <br /> lở từ độ ấy, đã bồi được đâu.<br /> Đưa người qua khúc sông sâu<br /> tôi về<br />

Chiều qua bến Sé

Bận lòng chi rứa người ơi <br /> Đời sông đã lở, đã bồi ngàn xưa.<br /> Người qua bến Sé chiều mưa<br /> dùng dằng…<br />

Chiều Cửa Đợi

Ai bảo Đại Chiêm là Cửa Đợi? <br /> Để bao ngày ta mòn mỏi chờ nhau<br /> Về xóm Ghềnh nghe trong sóng lao xao<br /> bao ký ức dập dềnh theo con nước<br />

Triết lý ở Nước Mát

<i>Nước Mát không chỉ là nước mát <br /> Những ngày đông nước lạnh buốt bàn tay<br /> Suốt mùa mưa Nước Mát ngủ trong mây<br /> Em trách móc: Sao gọi là Nước Mát?</i><br />

MÀU XANH ĐẤT QUẢNG

Thương em lắm, màu áo xanh tình nguyện <br /> Giữa nắng miền Trung nứt nẻ khô cằn<br /> Chân em vội cùng mùa hè tươi tắn<br /> Đất Quảng quê mình vui nhận bước chân em<br />